Nếu muốn con thông minh học giỏi, các mẹ tham khảo "tuyệt chiêu" này!

11:52 |
Tối hôm kia mình hỏi Xu Sim: “Con đã thi chưa?" Xu trả lời: “Con thi xong từ mấy hôm rồi. Cả lớp con, chỉ có duy nhất mình mẹ là hỏi kiểu như thế thôi đấy”.

“Nghĩa là sao?”

“Nghĩa là ba mẹ các bạn ấy toàn kèm các bạn học bài. Các cô các bác ấy biết rõ thi thử ngày nào, thi thật ngày nào, đề dạng làm sao. Có mỗi mình mẹ là không quan tâm thôi… Nhưng mà con thích mẹ như thế”.
Đó, được con thích là tốt rồi!

Đúng là tôi không biết con tôi học tới bài nào thật. Vở báo bài cuả Xu và Sim thường dồn vào cả tuần ký "sỉ" 1 lần. Bài tập về nhà con tự làm, thời khoá biểu tự soạn. Tôi không phải kiểm tra bài, không kiểm tra vở, không phải xét cặp của 2 đứa.

Nhớ là có một lần vô tình xách cái cặp của Sim lên, thấy rớt ra một nắm xôi khô đét từ đời nào. Cả mẹ và con cười xòa vì tính ẩu cuả con và vì sự phó mặc của mẹ.

Bởi vì, ngay từ mẫu giáo, tôi đã quán triệt rằng, việc học là của con, việc kiếm tiền là của mẹ. Mẹ không yêu cầu con phải kiếm tiền phụ mẹ, thì con cũng không được yêu cầu mẹ học với con. Thế là cộng trừ, nhân chia, viết hoa viết thường, tập làm văn, tập đọc… tất cả là phó mặc cho trường hết.

Vậy thì tôi dạy con cái gì?

Tôi quan niệm rằng, mỗi ngày của tôi chỉ có 24 giờ, năng lượng chỉ có vài ngàn calo, tôi sẽ chỉ tập trung vào dạy những thứ mà nhà trường không dạy.

Nhớ hồi con vào lớp 1, tôi không dạy con học chữ trước. Duy nhất toàn khối 1 của trường năm đó, chỉ có riêng con tôi là chưa biết chữ, chưa biết làm toán. Để đối phó với việc con bị cô giáo đì, tôi dạy con cách hợp tác với giáo viên, cách đặt câu hỏi mà không làm cô cáu. Nếu làm chậm, xin thêm thời gian, nếu làm sai, thì xin lỗi. Nếu cô phạt thì con cứ khóc, nước mắt nước mũi cứ lã chã vào. Nếu cô đánh vào tay thì cứ mềm tay ra, và sau đó xoa dầu vào chỗ đánh cho nhanh khỏi.

Và vậy là vào năm học, 2 tuần đầu khi con bắt đầu tập nét hất, nét móc thì các bạn đã đọc và viết ầm ầm. Con kể con mới viết được 2 chữ thì bạn đã xong nửa trang rồi. Giờ ra chơi con phải ngồi lại viết bài.

Thế nhưng, bù lại, con vô cùng háo hức vì mỗi ngày lại được cô dạy vô số thứ mới. Con vào vạch xuất phát bét lớp, nên mỗi ngày một tiến bộ. Xuất phát chậm hơn, nên con lại càng tập trung học hơn. Trong khi nhiều bạn được học chữ học toán trước rồi thì nghe lại thấy chán nên nghịch phá và bị cô phạt khá nhiều. Cả Xu và Sim đều làm theo cô rất nhanh. Tới tháng thứ 2 là bé đã không phải làm bài trong giờ ra chơi nữa, và bắt đầu học ngang hàng với bạn. Cả 2 nàng đều rất thích đi học, rất kính nể, nghe lời cô giáo... Và thế là được cô quý!

Tôi cũng không xem sách giáo khoa, không xem vở bài tập, không dạy lại những bài cô giáo dạy. Tôi chỉ phụ cô theo cách khác.

Ví dụ mẫu giáo tôi cho con đi học vẽ, tô màu, để luyện cách cầm bút. Chơi ghép hình để rèn kiên nhẫn, cho con cầm dao thái rau củ, cho con rửa chén, quét nhà, nấu ăn, khâu vá… để luyện tay. Muốn viết chính tả tốt thì đọc sách thật nhiều. Để học toán tốt thì cứ làm việc nhà luôn tay, đi chợ nhiều vào. Để làm văn thì đi du lịch, khuyến khích kể chuyện…

Thậm chí tôi cũng không giảng bài cho con. Hôm rồi con mang một bài toán ra hỏi, mẹ ơi con không hiểu. Tôi bảo, "con gấp sách đi rồi đọc đề lại cho mẹ nghe". Xu nói: "Con không thuộc đề". "Ồ, nếu con chưa thuộc đề thì con đọc đề chưa kỹ. Con về bàn đọc lại đề. Khi nào suy nghĩ nhiều tới mức mà thuộc lòng cả đề bài rồi mà vẫn chưa giải được thì ra đây mẹ giảng". "Mẹ khó tính vậy thì thà tự giải còn hơn!"

Và quả nhiên sau khi đọc lại đề vài lần thì Xu tìm ra cách giải.

Tôi công khai không ủng hộ bài tập về nhà. Tôi chỉ cho phép làm bài tập về nhà tối đa 30phút/tối. Xu Sim sợ cô giáo nên hôm nào có nhiều bài tập là phải cố gắng làm thật nhanh. Hết 30 phút chưa xong tôi cũng yêu cầu cất sách vở để đi ngủ đúng giờ. Vì đi ngủ đúng giờ quan trọng hơn!

Chúng ta kêu ca nhiều nhất về việc quá tải. Nào là chương trình quá tải, nào là giáo viên giao bài tập quá nhiều. Tôi nghĩ quá tải một phần rất lớn do chính phụ huynh ủng hộ nó. Nếu cô giao 3 bài, bé làm đủ 3 bài thì hôm sau cô sẽ giao 4 bài. Bé lại thức tới 11h đêm để hoàn thành đủ 4 bài, theo luật cung cầu và luật vừa sức, giáo viên sẽ giao lên 5 bài tập về nhà. Còn nếu cô giao 3 bài, mà sức bé không làm được, một lần, hai lần, nhiều học sinh cùng như thế, thì dần dần, cô sẽ phải giao ít bài lại.

Tôi quan niệm không cần học thuộc làu làu 100% mọi bài trong SGK. Như bia đóng trong chai, nước ngọt đóng trong hộp đó, nhà máy để chừa một khỏang không cho nó giãn nở chứ. Các đề thi, các đề bài tập, bao giờ cũng có những bài khó tới mức chỉ khỏang 5% dân số giỏi cá biệt làm được. Ba mẹ nào cũng phấn đấu chen chúc trong cái 5% thông minh cá biệt đó, nên mới quả tải!

Vì vậy, hãy để con học đúng với thực lực của mình, ba mẹ đừng có "ủn mông" con. Con không làm hết bài tập, thì con lên lớp trình bày với cô là con không làm hết được. Con làm sai thì để cô phạt. Mẹ không nên nhúng tay vào. Trong việc học, mẹ đóng vai người hiền, và cô giáo đành phải đóng vai ác!

Kiểm tra cuối kỳ, kiểm tra cuối năm cũng không được học thêm giờ. Tôi không thích tăng tốc, không thích dồn ép. Kiên quyết không gồng, không rướn. Sức học thế nào thì thi đúng như thế.

Đường học còn dài, hơn thua nhau vài cái điểm số, vài cái giải thưởng ở tiểu học VN thì làm cái gì? Mục đích học tập UNESCO gồm nhiều thứ lắm: “Học để biết, học để làm, học để chung sống, học tập để làm người". Vậy hãy dạy những kỹ năng rất quan trọng khác đang bị nhà trường bỏ trống, như thể thao, nghệ thuật, giao tiếp, cư xử, hiểu và định giá đúng bản thân, ... Hãy dành thật nhiều năng lượng, thời gian và tiền của bạn để mà bù đắp vào đó.

Nhớ câu dẫn trong cuốn sách so sánh GD VN và Phần Lan của TS Nguyễn Khánh Trung: "Khi chúng ta lạc đường, càng tiến tới, chúng ta càng xa đích đến!"

Thế nên là, các bố mẹ ơi, thả lỏng đi!
Theo FB: Thu Hà

Choáng váng khi nghe tiếng rên rỉ phát ra từ phòng chị dâu

23:09 |
Cái âm thanh đó cứ vang lên pha lẫn tiếng cười cợt, tiếng thỏa mãn… phát ra từ phòng chị dâu, tất cả hòa hòa vào nhau khiến tôi thấy ớn lạnh. Và khi nhẹ nhàng mở cửa ra, trước mắt tôi là cảnh…

Gia đình tôi có hai anh em, bố mẹ nuôi dạy hai đứa khôn lớn, trưởng thành. Anh em chúng tôi là niềm tự hào của gia đình vì cả hai đều học tốt và ngoan ngoãn. Và điều mà chúng tôi hạnh phúc nhất đó là bố mẹ rất tâm lý và luôn tôn trọng ý kiến cũng như quyết định của con cái.

Anh tôi 33 tuổi và đã kết hôn được 4 năm còn tôi kết hôn được 2 năm. Chồng tôi và anh trai xấp xỉ tuổi nhau. Chị dâu hơn tôi 2 tuổi và khá xinh xắn. Cả hai anh em đều hạnh phúc khi lấy được người mình yêu thương. Ngày tôi lấy chồng, anh ôm tôi rồi nói: “Em hạnh phúc nhé, em gái của anh”. Tôi chỉ biết khóc không nói được nên lời.

Anh tôi hiền lành và rất yêu thương vợ. Tôi cũng hạnh phúc vì lấy được 1 người chồng điển trai, công việc ổn định và lại tâm lý nữa. Hai gia đình chúng tôi đều khá hạnh phúc và hòa thuận với nhau.
Anh tôi làm kỹ sư nên cũng hay đi công tác nhiều thỉnh thoảng chị dâu lại qua nhà tôi chơi nấu cơm, có lúc hai mẹ con còn ở lại ngủ. Và tôi cứ ngỡ mọi chuyện sẽ mãi êm đẹp cho đến một ngày. Hôm đó anh trai tôi gọi điện bảo: “Anh chị định sửa lại nhà, nên vợ chồng em có phiền nếu gia đình anh qua bên đó ở nhờ ít tuần không?”. Vợ chồng tôi niềm nở đón anh chị về. Nghĩ đến cảnh gia đình ăn cơm đầy đủ bên nhau thì tôi thấy vui lắm hơn nữa tôi cũng muốn chơi với thằng Tít con anh chị.

Anh tôi đợt này có dự án ở Sài Gòn nên hay bay vào trong đó thỉnh thoảng mới về. Tôi thường đi làm về muộn hơn chồng và chị dâu 1 tiếng đổi lại sáng ra tôi lại đi muộn hơn họ từng đó thời gian nên thời gian biểu khá lệch nhau. Và có lẽ cũng chính là nguyên nhân khiến họ gần gũi nhau hơn.

Một hôm tôi thông báo rằng tối đó công ty tôi liên hoan về muộn nên chồng và chị cứ ăn cơm không phải chờ tôi. Nhưng hôm đó chẳng hiểu sao tôi đau bụng dữ dội và nhờ cô bạn cùng cơ quan đèo về chính vì thế mà khi tôi về không có tiếng xe nổ nên chắc họ không biết.

Tôi ôm bụng khó nhọc bước lên tầng, vì sợ cháu mình tỉnh giấc nên tôi nhón chân đi rất nhẹ nhàng. Nhà anh chị có con nhỏ nên vợ chồng tôi nhường tầng 2 cho anh chị ở, còn phòng vợ chồng tôi ở tầng 3. Lúc đi qua phòng chị dâu tôi nghe tiếng cười đùa, tôi nghĩ bụng chắc anh trai về. Nhưng cũng không đúng vì lúc 5h 30 chiều tôi còn chát với anh, anh bảo 3 hôm nữa mới về cơ mà.

Lòng tôi như lửa đốt, tôi đành bất đắc dĩ ghé tai vào nghe xem thế nào. Tiếng người đàn ông đó phát ra, giọng này sao quen thế, hình như là giọng chồng tôi. Tiếng rên rỉ, hình như họ đang làm “chuyện ấy” với nhau. Lúc này tay chân tôi bủn rủn đứng không vững nữa.

Tôi vặn nhẹ nắm đấm cửa nhưng nó bị khóa trong, tôi đành lấy chìa khóa trong túi mở cửa phòng ra. Trước mắt tôi là cảnh tượng chị dâu với chồng mình đang ôm ấp nhau, trên người chỉ có chiếc chăn mỏng đắp hờ. Bên cạnh là cháu trai đang ngủ trên cái giường bé nhỏ của nó. Họ thấy tôi cả hai hốt hoảng ôm lấy chăn, đầu óc tôi thấy quay cuồng:

– Các người đang làm cái quái gì thế này, sao hai người dám… với nhau hả.

– Em… sao em lại về giờ này.

– Tôi không về giờ này thì liệu có bắt gặp cảnh lăng loàn, khốn nạn của hai người không hả.

– Em chồng à, chị… chị xin lỗi, xin em đừng cho anh rể em biết chuyện này. Chị cầu xin em.

– Mặt chị cũng dày nhỉ, cút ngay ra khỏi nhà tôi còn cháu tôi để lại đây, anh nữa anh cũng cút cho khuất mắt tôi.

– Em à! Em bình tĩnh rồi mình nói chuyện.

– Nếu anh là tôi thì anh có bình tĩnh nổi không? Tôi đang mang trong mình giọt máu của anh mà anh nỡ đối xử với tôi như vậy ư?

– Em đã có thai rồi ư?

– Đồ chồng khốn nạn, cút cho khuất mắt tôi

Hai người họ mặc vội đồ vào rồi quỳ xin tôi tha thứ, tôi đến ôm cháu đang ngủ đã bị tiếng ồn đánh thức và khóc ré lên. Tôi ôm Tít về phòng rồi đóng sầm cửa lại mặc kệ bà chị dâu níu con trai lại.

Vừa ôm cháu vào lòng tôi vừa khóc to còn hai người kia thì gõ cửa đứng ngoài xin lỗi. Tôi thấy cảm giác như có nghìn mũi dao đâm vào người đau đớn, sao hai người họ lại có thể phản bội anh em tôi. Chúng tôi có làm gì quá đáng hay là đối xử tệ với họ đâu. Chúng tôi đều yêu thương họ hết lòng cơ mà. Cả đêm tôi không tài nào ngủ nổi vì những gì vừa chứng kiến. Tôi phải làm thế nào đây, nếu anh trai tôi biết chuyện này thì anh ấy sẽ vô cùng đau đớn.

Tôi có nên nói cho anh ấy biết không? Nếu anh trai về không thấy bà chị dâu khốn nạn kia thì chắc chắn anh ấy sẽ nghi ngờ. Tôi vừa muốn cho anh ấy biết để cả hai cùng giải quyết mớ bòng bong này, nhưng lại sợ anh ấy tổn thương. Chẳng lẽ cùng lúc hai anh em đều ly hôn thì bố mẹ tôi sẽ sốc mà ngã bệnh mất. Nhưng chúng tôi cũng không thể chịu đựng nổi sự phản bội và người tình của họ không ai khác lại là chị dâu và em chồng mình. Con tôi nữa, nó mới được 4 tuần tuổi mà bố nó đã ngoại tình, phản bội mẹ con rồi.

Xin hãy cho tôi lời khuyên, bây giờ tôi thực sự rất đau khổ và bế tắc vô cùng.

10 phút mỗi ngày chữa xuất tinh sớm cho quý ông cực kỳ hiệu quả

23:08 |
Theo định nghĩa của y học, một cuộc giao hợp bình thường diễn ra trong vòng 10 – 15 phút, xuất tinh quá nhanh so với thời gian trên được gọi là xuất tinh sớm.

Vì người nam xuất tinh quá nhanh nên người nữ chưa kịp đạt khoái cảm. Đây là một điều rất tế nhị trong quan hệ tình dục.

Y học cổ truyền có khá nhiều phương pháp để khắc phục tình trạng xuất tinh sớm hoặc cải thiện tình hình, giúp kéo dài thời gian trước khi xuất tinh.
Ngoài những biện pháp như dùng thuốc, châm cứu, luyện tập khí công, còn có thể áp dụng một phương pháp khá đơn giản nhưng không kém phần hiệu quả đó là bấm huyệt.

Cách bấm huyệt đơn giản nhất được ghi lại trong y văn xưa như sau:

– Xác định huyệt nội quan: Huyệt này nằm trên đường kính tâm bào ở tay, trong khe của 2 gân bàn tay lớn và gân bàn tay bé, trên nếp gấp cổ tay 2 thốn (2 phân)
Cách xác định chỉ cần gấp bàn tay vào cẳng tay và nghiêng bàn tay 1 chút sẽ thấy nổi lên 2 gân, từ nếp gấp cổ tay đo lên 2 thốn là thấy huyệt.

Huyệt này khi tác động vào có công dụng ích tâm, an thần, hòa vị giáng ngịch, khoan hung lý khí, trấn tĩnh chỉ thốn.

– Cách tiến hành: Phương pháp bấm huyệt này cần có sự trợ giúp của người bạn đời. Khi người nam bắt đầu hành sự, người nữ dùng hai ngón tay bấm mạnh vào 2 huyệt nội quan của người nam liên tục trong vòng 10 phút.

Điều quan trọng của phương pháp này là phải xác định đúng huyệt và lực bấm phải đủ mạnh, nếu bấm sai sẽ không đạt được tác dụng như mong muốn. Dấu hiệu cho thấy bấm đúng huyệt là người nam sẽ cảm thấy tức, tê tại chỗ (Đông y gọi là đắc khí).

– Nguyên lý: Việc kéo dài thời gian giao hợp cần có sự phối hợp nhịp nhàng giữa quá trình hưng phấn và quá trình ức chế trong tâm lý của người nam, nếu quá hưng phấn có thể dẫn đến xuất tinh sớm.

Day bấm huyệt nội quan sẽ làm giản bớt sự nhạu cảm, hưng phấn không cần thiết này giúp người nam có thể kéo dài được thời gian giao hợp.

Tuy nhiên, nói 10 phút mỗi ngày tức là mỗi ngày có việc giao hợp chứ không phải là day bấm huyệt hàng ngày. Phương pháp này chỉ tiến hành trước khi hành sự thì mới có kết quả.

Kỹ năng sống: Làm gì khi bị chó tấn công?

22:03 |
Nếu như một ngày không may giáp mặt một chú chó hung dữ, liệu bạn có biết mình nên làm gì?

Hiện nay, trào lưu nuôi cún cưng đang nở rộ, và đi kèm với nó là sự du nhập của rất nhiều loài chó dữ như Pitbull, Berger, Ngao Tây Tạng, Ngao Ý... Dù đã được nuôi dạy cẩn thận, những loài chó này đôi lúc trở nên mất kiểm soát, tấn công những loài vật khác, và thậm chí là cả con người.

Theo nghiên cứu của các nhà khoa học trên thế giới, chó được xem là loài động vật có trí thông minh vượt bậc, chó được ví như là người bạn thân thiết với con người. Chó cũng là loài động vật có tỷ lệ tấn công con người cao nhất. Theo số liệu thống kê của bộ y tế ở Việt Nam, hàng năm có khoảng 650000 người bị súc vật tấn công, chủ yếu là chó dại cắn phải đi tiêm vacxin. Những cách tự vệ khi bị chó dữ tấn côngsau đây sẽ giúp bạn giảm thiểu những nguy cơ chấn thương cao nhất.

1. Nguyên nhân chó tấn công con người.

Có rất nhiều những nguyên nhân từ khách quan đến chủ quan khác nhau dẫn đến trường hợp chó tấn công con người. Chủ yếu tập trung vào những nguyên nhân sau:

- Người lạ xâm phạm vào lãnh thổ của nó.
- Bản năng bảo vệ chủ khi chủ bị tấn công.
- Bị trêu chọc, khiêu khích.
- Bản năng giữ mồi: khi bị kẻ khác động đến thức ăn hoặc đồ chơi của nó.
- Bản năng làm mẹ: người lạ động chạm đến con của nó.


2. Cách tự vệ khi bị chó dữ tấn công.

Nếu bất ngờ phải đối mặt với một chú chó dữ hãy cố gắng hết sức giữ bình tĩnh, nhất định không được bỏ chạy và quan sát xem lông gáy nó có dựng lên, hai mắt của nó có trợn ngược và có ý định vồ lấy bạn hay không. Cố không nhìn thẳng vào mắt chúng bởi chó là loài động vật rất giỏi nhận biết sự lo lắng và sợ hãi của con người. Dù bạn có bình tĩnh đến mức nào cũng không thể tránh khỏi sự sợ hãi.

Khi đã "làm dịu" cơn hung hăng của chó, hãy tìm cách rút lui. Nếu bạn đang cầm trong tay gậy hoặc ô, hãy giơ ra phía trước (nhưng không được chĩa vào mặt chó). Điều này sẽ làm vóc dáng bạn trở nên to lớn hơn và dường như đáng sợ hơn trong mắt chúng. Và khi chó dữ cảm thấy bạn không bị đe dọa bởi nó, rất nhiều khả năng nó sẽ rút lui.

Nếu bạn có đủ thời gian để xoay xở, điều tốt nhất có thể làm đó là để cho chó cắn vào một thứ trên cơ thể bạn, nhưng không phải là bạn. Ví dụ như bạn có thể rút một tay áo và cho nó cắn vào đó. Ngay khi chó cắn vào "mồi", hãy lập tức cởi áo ra rồi chầm chậm rút lui. Một số nghiên cứu đã cho thấy rằng khi chó cắn được một thứ gì đó từ con mồi, nó có thể bị xao nhãng trong một khoảng thời gian, đủ để bạn trốn thoát.

Bạn cũng có thể sử dụng các vật dụng khác, như gậy, khăn quàng, hay thậm chí là giày - nếu bạn có thể rút ra đủ nhanh. Tuy nhiên, trong trường hợp không đủ thời gian, hãy luôn bảo vệ mặt, ngực và cổ họng của bạn. Đây là những nơi các loài chó dữ sẽ nhắm đến theo bản năng của chúng. Ngoài ra, cần nắm chặt tay nếu không muốn ngón tay của mình bị cắn nát. Nếu bạn rơi vào tình thế buộc phải bị cắn, thì nơi an toàn nhất sẽ là cẳng chân/cẳng tay. Nếu bị chó cắn vào đùi, nguy cơ cắn trúng động mạch chủ là rất cao, có thể khiến bạn mất máu, dẫn đến tử vong
Thông thường khi bị chó tấn công thì chúng ta thường hay hoảng sợ và bỏ chạy, điều đó là không nên. Chó là động vật săn mồi nên khi bạn bỏ chạy bản năng này của chúng sẽ trỗi dậy và chúng càng cố gắng đuổi theo hơn. Tốt nhất khi đã không chống cự được hãy nằm im xuống và ôm lấy vùng đầu và cổ. Thường thì sau đó chúng sẽ bỏ đi.

Khi đã bị chó tấn công cần phải biết tách miệng nó ra khỏi vết cắn. Nếu đi đường gặp phải một chú chó đang cắn người khác mà không chịu nhả ra, hãy lấy một sợi dây nhanh tay buộc cố định con chó lại vào một vị trí. Tay trái cầm vào đuôi, tay phải bắt chéo chân nó và xoay một vòng. Lúc này miệng chó sẽ nhả ra, cả hai hãy cố gắng bỏ chạy thật nhanh.

Nếu bất ngờ bị chó xông vào tấn công hãy cố gắng vơ lấy bất cứ thứ gì có quanh bạn như gậy, gạch, đá, mũ, áo… bất cứ thứ gì có thể dùng làm vũ khí được vung vào con chó, vừa vùng vừa hét dọa dẫm để con chó sợ và nhả ra. Bạn có thể chống trả bằng cách đá vào các điểm yếu như cổ họng, mũi hoặc gáy. Ngoài ra, có thể sử dụng loại hóa chất dạng xịt như nước hoa, gôm xịt tóc... có trong tay. Bên cạnh đó cần nhớ rằng dù chó có to lớn đến đâu thì chúng chỉ có một cái miệng, trong khi chúng ta có đến 2 tay. Khi đã bị cắn, hãy tìm cách tấn công vào mắt - điểm yếu của mọi loài động vật - cho đến khi nó buông bạn ra.
3. Biện pháp phòng tránh.
Dù có kỹ năng tự vệ cao đến như thế nào thì tốt nhất để đảm bào an toàn cho mình thì bạn hãy chủ động trong việc phòng tránh bằng cách:
Đừng bao giờ tiếp cận với một con chó lạ, đặc biệt khi nó bị xích hoặc nhốt.
Đừng vuốt ve chó kể cả chó của bạn khi nó chưa nhìn thấy và nhận ra bạn.
Đừng bao giờ quấy rối chó khi nó đang ăn, ngủ, chăm sóc con.
Đừng bao giờ quay lưng lại trước một con chó và bỏ chạy.
Thường xuyên tiêm phòng cho chó của nhà bạn.

Và cuối cùng, sau khi đã thoát khỏi chó dữ và băng bó cẩn thận, bạn cần nhanh chóng... đi tiêm phòng dại. Bạn sẽ không thể biết được rằng con chó tấn công mình có bị dại hay không, nên cần phải đề phòng trước khi quá muộn.
A Khoai (tổng hợp)

Bức thư đầu tiên của người vợ

12:37 |
Vào một buổi tối, nhìn vào cơ thể thon thả, mảnh mai của người con gái đang nằm bên cạnh anh. Giây phút đó, anh thề rằng, anh nhất định sẽ mang lại hạnh phúc cho cô.
Anh ta từ một kỹ sư xây dựng mới chân ướt chân ráo bước ra khỏi cánh cổng trường đại học,và sau đó xây dựng đội ngũ kỹ thuật của riêng mình .Bây giờ, đã trở thành ông chủ một công ty xây dựng có tiếng tăm trong thành phố.

Bên cạnh anh có quá nhiều cám dỗ. Trong khi đó, vợ anh ngày càng xấu đi, thân hình trở nên xồ xề, da dẻ cũng không hồng hào, mịn màng như trước. So với vô vàn kiều nữ bên cạnh anh, vợ anh thật quê mùa, ảm đạm. Sự hiện diện của vợ nhắc nhở quá khứ tầm thường, thấp kém của anh.

Anh nghĩ cuộc hôn nhân này nên chấm dứt ở đây. Anh gửi vào tài khoản của vợ 500 triệu, mua cho cô một ngôi nhà ở trung tâm thành phố nhộn nhịp. Anh không phải người đàn ông vô lương tâm. Vì vậy, nếu như không sắp xếp cuộc sống ổn thỏa cho vợ anh sau này, anh sẽ cảm thấy vô cùng tội lỗi… Cuối cùng, anh chủ động đề nghị ly hôn.
Vợ anh ngồi đối diện, trầm tư nghe anh giải thích lý do ly hôn. Đôi mắt ấy rất đỗi dịu dàng. Nhưng 20 năm làm vợ chồng, anh quá hiểu rõ về cô, đằng sau đôi mắt hiền dịu ấy, anh biết rằng trái tim cô đang rỉ máu. Anh chợt nhận ra mình thật tàn nhẫn.

Ngày vợ anh đồng ý rời khỏi nhà. Công ty phải giải quyết một vài vấn đề, anh bảo cô đợi ở nhà,trưa về anh sẽ giúp cô chuyển nhà,chuyển đến căn hộ chung cư anh mua cho. Đồng nghĩa với việc cuộc hôn nhân kéo dài 20 năm sẽ kết thúc tại đây.

Buổi sáng ngồi trong phòng làm việc ,anh bồn chồn,thấp thỏm . Đến trưa, anh vội vã về nhà. Căn nhà được dọn dẹp sạch sẽ, vợ anh đã đi mất rồi. Trên bàn đặt chiếc chìa khóa nhà anh mua cho cô , sổ tiết kiệm 500 triệu đồng và một bức thư cô viết cho anh.

Đây là bức thư đầu tiên mà cô viết cho anh:

“ Em đi đây, em về nhà mẹ. Chăn em giặt phơi khô rồi đấy, cất ở ngăn cuối cùng bên trái tủ quần áo. Trời lạnh anh nhớ lấy ra đắp. Giày da tất cả em đều đánh xi rồi nhé, nếu anh không tự mình đánh được thì mang đến tiệm ông Tư đầu ngõ ấy. Sơ mi treo ở phía trên, vớ, thắt lưng ở trong ngăn kéo phía dưới tủ.Mua gạo nhớ mua gạo tám thơm của Thái Lan, anh nhớ vào siêu thị mua nhé, mua bên ngoài anh không thạo người ta bán hàng giả cho đấy.Dì Hai mỗi tuần đều đến dọn dẹp nhà cửa một lần, cuối tháng anh nhớ gửi tiền cho dì ấy. Còn nữa, đồ cũ cứ cho ông Tư đầu ngõ nhé, ông ấy gửi về quê cho bọn trẻ con,chắc chúng nó sẽ vui lắm.
Dạ dày anh không tốt, em đi rồi anh nhớ uống thuốc đều đặn. Thuốc em nhờ người ta mùa từ Quảng Bình, có lẽ cũng đủ dùng nửa năm. Anh ra ngoài thường quên mang theo chìa khóa nhà, em gửi một chùm ở chỗ bảo vệ , lần sau nếu quên thì đến đấy lấy nhé. Buổi sáng đi ra ngoài anh nhớ đóng cửa sổ, mưa tạt vào sẽ làm ướt nhà đấy. Canh cá lóc – món mà anh thích em để ở trong tủ lạnh. Anh về nhớ hâm lại rồi hãy ăn nhé. Gửi anh , người em yêu nhất ”

Những dòng chữ xiêu vẹo nhưng tại sao nó cứ như những viên đạn bắn vào trái tim anh, mỗi viên đều mang theo tấm chân tình xuyên thẳng vào ngực – đau nhói.

Anh từ từ đi vào nhà bếp.Mỗi đồ vật ở đây đều lưu giữ dấu tay, hơi thở của cô. Anh chợt nhớ về 20 năm trước, anh làm ở công trường xây dựng dầm mưa dãi nắng. Những ngày tháng bần hàn của cuộc đời đều có cô bên cạnh.Nhớ lại bát canh cá lóc nóng hổi đã sưởi ấm trái tim anh trong những ngày mùa đông lạnh cắt da cắt thịt, nhớ lại giây phút anh đã từng hứa với lòng mình nhất định sẽ mang lại hạnh phúc suốt đời cho cô.

Anh quay người , nhanh chóng khởi động xe.

Nửa tiếng sau, cuối cùng anh cũng tìm thấy cô đang đợi tàu trở về quê.
Anh giận dữ nói: “ Em muốn đi đâu? Anh làm việc mệt mỏi cả ngày, về đến nhà ,đến cơm nóng cũng không có mà ăn. Em làm vợ như vậy à? Về nhà với anh ngay”

Anh trông rất hung dữ và thô lỗ.

Đôi mắt cô ướt nhòe, cô đứng lên, ngoan ngoãn theo sau anh đi về nhà . Giọt nước mắt xen lẫn niềm vui ……

Cô không biết rằng, lúc này đi trước cô, anh đang dằn lòng cố kìm nén những giọt nước mắt …Suốt quãng đường từ nhà đến đây, anh thực sự rất sợ, sợ không tìm thấy cô, sợ từ đây sẽ mất cô mãi mãi.

Anh tự trách mình sao lại ngu ngốc đến vậy, hóa ra đánh mất cô ấy cũng giống như anh đánh gãy xương sườn của mình…Hai mươi năm đồng cam cộng khổ, hai người đã buộc chặt cuộc đời mình vào nhau, mãi mãi không thể tách rời.

Tại thời điểm sai lầm, địa điểm sai lầm, chỉ cần gặp được đúng người, tất thảy mọi thứ đều sẽ đúng!

Giàu có thực sự không phải số tiền trong thẻ ngân hàng, mà là nụ cười hạnh phúc trên khuôn mặt bạn.

Tiền nhiều hay ít không quan trọng,quan trọng là tìm được một người toàn tâm toàn ý yêu thương bạn.

Trên thế giới này , hạnh phúc nhất là 3 từ “ta yêu nhau”.!

Hiểu được bản thân mình muốn gì, thế giới mới có thể hiểu được bạn.
Sưu tầm

Con ơi, nếu lấy nhầm chồng hãy về với mẹ!

16:51 |
Những người phụ nữ tự hào vì họ đã hi sinh. Ngoài những lời tán dương trước mặt, họ còn nhận được những ngậm ngùi, chua xót sau lưng.
Con gái yêu của mẹ!
Chỉ ngày mai thôi là con sẽ rời xa tổ ấm của mình để xây dựng một tổ ấm mới của riêng con. Con đã lớn khôn, trưởng thành, trở thành một cô gái thông minh và hiểu biết.

Nhưng con à, mẹ chỉ muốn nói với con một điều nho nhỏ: hãy thoát ra khỏi những tù túng tư tưởng mà người ta vẫn nặng nhọc khoác lên mình chúng ta – những người phụ nữ, những người mẹ, người vợ. Hãy nhớ rằng chuẩn mực được đặt ra để dành cho số đông, chỉ là số đông thôi, không phải là tất cả.

Bởi vậy, con không cần cố gắng để trở thành một người vợ chuẩn mực. Hãy cứ sống là chính con, đúng với chính bản ngã của mình. Đừng vì bất cứ ai mà thay đổi, đừng vì bất cứ ai mà hi sinh bản thân.

Chẳng gì đau khổ bằng việc hi sinh mình vì người khác. Bởi nếu họ thật sự yêu thương con, nghĩ cho con, họ sẽ không để con phải hi sinh vì họ. Còn nếu con đã hi sinh vì họ, chưa chắc họ đã hạnh phúc, còn con, chắc chắn con không thể hạnh phúc khi không thể sống là chính mình.
Con biết không, cuộc sống này ngắn ngủi. Hãy làm những điều con muốn, và rồi người khác cũng sẽ tìm được điều họ muốn cả thôi. Không ai thiếu ai mà chết cả.

Nhưng nếu con không còn là con nữa, con sẽ chết dần, chết mòn theo tháng năm. Và khi ấy, con sẽ nhận ra rằng, không ai ở lại với ta trọn cuộc đời, trừ chính bản thân ta. Bởi vậy, hãy yêu thương và đối xử tốt với chính mình, con ạ!

Cuộc sống hôn nhân không chỉ có bình yên và hạnh phúc mà còn có cả sóng gió, muộn phiền và thậm chí cả đau thương. Người ta thường khuyên chúng ta rằng là phụ nữ, hãy chịu thiệt thòi một chút, hãy nhẫn nhịn một chút để gia đình được yên ấm.

Nhưng mẹ lại khuyên con rằng hãy biết dũng cảm níu giữ, hoặc mạnh mẽ buông bỏ. Mẹ sinh con ra không phải muốn con trở thành một người phụ nữ cam chịu và nhịn nhục, mà để trở thành một người phụ nữ biết đấu tranh cho bản thân, đấu tranh cho quyền được sống. Nhớ nhé! Sống đấy, không phải là tồn tại đâu!

Cuộc đời của chúng ta là hệ quả của một chuỗi các sự lựa chọn. Nếu con chọn sai, hãy chọn lại cho đúng. Hãy dũng cảm sửa chữa sai lầm của mình, đừng chịu đựng mà sống với nó mãi. Kể cả sai lầm đó là một cuộc hôn nhân đi nữa.

Hôn nhân hóa ra không thiêng liêng như người ta vẫn nói. Và sự gắn kết giữa hai con người hóa ra cũng chẳng bền chặt như người ta vẫn tưởng. Mọi điều đều có thể xảy ra con ạ.
Đó không phải là cái nhìn bi quan, đó là sự thật. Con nên đối diện với nó và đừng quá kì vọng. Nếu con có một nhãn quan sáng suốt, con sẽ bình thản trước mọi sự và biết rằng con hoàn toàn có thể tách mình ra khỏi mối quan hệ đó, rời khỏi mối liên kết đó khi nó đã đủ lỏng lẻo.

Đừng cố thắt ghép những thứ đã rã rời, đừng cố níu giữ những người đã muốn xa rời con.

Những người phụ nữ tự hào vì họ đã hi sinh. Ngoài những lời tán dương trước mặt, họ còn nhận được những ngậm ngùi, chua xót sau lưng. Sự hi sinh đáng được trân trọng, nhưng không đáng được khuyến khích, như vậy chẳng khác nào khuyến khích chúng ta chịu khổ đau.

Ở một khía cạnh nào đó, sự hi sinh là một thỏa hiệp thất bại. Hạnh phúc thì không có thỏa hiệp nào con ạ! Nếu con đã phải thỏa hiệp, hãy tự hỏi đó có là hạnh phúc thật sự hay không.

Cuối cùng, con biết đấy, con luôn luôn là con gái mẹ. Dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, mẹ vẫn yêu thương, che chở con vô điều kiện. Hãy trở về bên mẹ nếu sóng to, gió lớn làm con mỏi mệt. Trong lòng mẹ, con luôn được bình yên…

Tất nhiên, điều mẹ luôn nguyện cầu là con gái của mẹ được hạnh phúc, vượt qua sóng gió cuộc đời và luôn có những lựa chọn sáng suốt và thanh thản nhất.

Thương yêu con vô vàn!
Theo Phunuonline

Cuộc đời đáng thương của cụ bà bị truy nã vì đốt nhà con

09:24 |
Truy tìm được kẻ trốn lệnh truy nã bấy lâu nhưng nhìn dáng ngủ khổ sở của bà lão trong căn lều tạm bợ, các chiến sĩ công an rất ái ngại.

Hơn 2 năm sau khi vụ án xảy ra, ngôi nhà cũ của bà Võ Thị Ánh Nga (sinh năm 1940) - tài sản từng bị tranh chấp - đã được người con gái xây lên 2 tầng khang trang. Sau vụ án, bà Nga bị xử 2 năm tù nhưng được hưởng án treo. Hiện, bà cụ 75 tuổi gầy gò già yếu này vẫn bán vé số, lang thang khắp nơi.

Trước đây, bà Võ Thị Ánh Nga chỉ ở một mình trong căn nhà tại đường liên khu 1/6 (phường Bình Trị Đông, quận Bình Tân, TP HCM). Phần lớn ngôi nhà, bà cụ cho thuê lấy tiền sinh sống.

Năm 2010, chị Võ Thị Ánh Hà (sinh năm 1959, con gái lớn bà Nga) mang cả đại gia đình gồm chồng và 10 con về tá túc nhờ nhà mẹ. Sống chung một thời gian, mẹ con liên tục xảy ra va chạm. Bà Nga gợi ý con gái nên đưa chồng và đàn con dọn ra khỏi nhà. Bị mẹ đuổi, cô con gái bất hiếu gằn giọng: "Ngôi nhà tôi đứng tên, nếu phải ra khỏi đây, người đó chính là bà”.

Không tin lời con, bà Nga lên UBND quận Bình Tân tìm hiểu, ngã ngửa khi biết căn nhà đúng là đã sang cho con gái từ bao giờ. Trong hồ sơ thể hiện rõ, bà Nga đã làm hợp đồng tặng ngôi nhà cho con.

Bà lão phản đối quyết liệt, cho rằng mình bị lừa. Theo lời khai của bà, trước đó con gái có nhờ bà thế chấp căn nhà để vay ngân hàng. Ngày 26/4/2010, hai mẹ con ra phòng công chứng làm giấy ủy quyền cho con gái thế chấp căn nhà để vay 50 triệu đồng.
Bà lão đốt nhà cô độc trong phiên tòa.
"Tuy nhiên, do tôi già cả, lại không biết chữ nên con gái đã lừa tôi ký vào hợp đồng tặng nhà chứ không phải hợp đồng vay tiền như đã nói”, bà lão tố cáo.

Hồ sơ lưu ở phòng công chứng Gia Định thể hiện, ngày 26/4/2010, bà Nga đến làm hợp đồng tặng cho con gái Võ Thị Ánh Hà quyền sử dụng đất, quyền sở hữu nhà ở và tài sản khác gắn liền với đất. Từ hợp đồng này, chị Hà đã làm thủ tục sang tên chị. Ngày 4/6/2010, UBND quận đã cấp sổ đỏ cho "chủ mới”.

Mâu thuẫn này không được làm rõ, đã đẩy xung khắc giữa hai mẹ con lên mức dữ dội. Mỗi khi không vừa ý điều gì, người con gái lại ra mặt khó chịu, mắng chửi, ngược đãi, nhiều lần thẳng thừng đuổi mẹ ra khỏi nhà.

Trưa 4/3/2013, khi cả gia đình con gái đang ngủ trên gác xép, bà lão nảy sinh ý định đốt nhà cho bõ tức. Bà Nga xách can nhựa đi mua 50.000 đồng tiền xăng về đổ lên yên 2 xe máy dựng trong nhà. Tiếp đến bà ngắt cầu dao điện, lấy một tờ báo châm lửa ném vào 2 chiếc xe máy. Ngọn lửa bùng lên nhanh chóng lan ra.

Thời điểm đó trong căn nhà có khoảng 10 người gồm vợ chồng chị Hà và các con đang ngủ trên gác xép. Ngửi thấy mùi khét, các nạn nhân thất thanh tri hô.

Vụ cháy đã thiêu hủy 2 chiếc xe máy và nhiều tài sản trong nhà, tổng thiệt hại khoảng 200 triệu đồng. Đứa con bé nhất của gia đình nạn nhân bị bỏng nặng, để lại hậu quả nặng nề sau đám cháy. Về phía bà Nga, sau khi châm lửa đốt nhà, âm thầm bỏ đi đâu không ai biết.

Giữa năm 2013, lệnh truy nã bà lão được chuyển về phòng Cảnh sát truy nã tội phạm (PC52) Công an TP HCM, giao cho trinh sát Nguyễn Thành Công. Xác minh nhân thân, công an được biết bà Nga có đến 4 - 5 người con, nhưng sau sự việc xảy ra bà không ở với người nào mà đi bán vé số rồi sống lang thang khắp nơi, hành tung khó xác định.

Mất nhiều ngày lần theo dấu, cuối cùng trinh sát cũng xác định chỗ ở của bà. Sau một thời gian lang thang khắp nơi, bà Nga xin được một gia đình ở phường Bình Trị Đông A cho căng tấm bạt trước vỉa hè nhà họ.

Hình ảnh mà trinh sát truy nã nhìn thấy khi tìm đến nơi không phải là tên tội phạm bặm trợn, lì lợm mà chỉ là một cụ bà gầy yếu, tóc bạc trắng, nằm co ro trên chiếc võng cũ. "Mái nhà” của bà chỉ là một tấm bạt rộng bằng chiếc chiếu, một túi nilon treo vài bộ quần áo, một túi khác treo một chiếc xoong, vài cái chén...

Hôm đó, có lẽ bị mệt nên bà Nga không đi bán vé số buổi chiều, mà nằm thiêm thiếp ngủ. Mỗi giờ trôi qua, nhìn dáng ngủ khổ sở của bà cụ, trong lòng trinh sát càng cảm thấy nặng nề.

Trinh sát Công kể: "Có lúc tôi nghĩ, hay quay về, không bắt nữa. Nhưng một phần đó là nhiệm vụ, phần nữa đã có lệnh truy nã, tôi không bắt thì người khác cũng bắt. Tôi cố gắng làm cách nào để bà lão cảm thấy nhẹ nhàng nhất”.

Một lúc sau, trinh sát mới tiếp cận, mở lời: "Cô có phải cô Ánh Nga không? Con nghe nói cô mâu thuẫn với con gái, con là công an, mời cô về phường nói chuyện được không?”. Nghe thấy có người nói đến nỗi ấm ức bấy lâu, bà cụ lên xe về công an phường.

Bà lão tâm sự, sau khi đốt nhà xong, bà bỏ đi, do thiếu hiểu biết pháp luật nên không biết rằng đó là hành động vi phạm pháp luật. Bà càng không biết mình bị truy nã. Khi nhìn thấy lệnh truy nã có dán ảnh mình, bà cụ gào khóc thảm thiết: "Con tôi nó cướp nhà tôi, mấy chú không bắt nó, lại đi bắt tôi”. Rồi bà chửi mắng, định xông vào đánh cả trinh sát.

Nhớ lại lúc đó, trinh sát cười buồn: "Những lần khác lần tìm được tội phạm trốn nã, bắt họ về quy án là tôi thấy nhẹ cả người, sao lần này thấy nặng trĩu trong lòng. Chỉ vì lòng tham mà tình mẹ con, bà cháu tan nát hết cả”.

Tòa án nhân dân TP HCM sau đó đã đưa ra xét xử sơ thẩm vụ án bà Nga phạm tội Hủy hoại tài sản. Hội đồng xét xử nhận định, bị cáo già yếu, hành vi cũng xuất phát một phần từ lỗi của bị hại, và bị hại cũng đã bãi nại nên cần giảm nhẹ một phần hình phạt. Tòa tuyên xử bà Nga 2 năm tù, cho hưởng án treo.
Theo thegioisaoonline.com

“Nhẹ thôi anh… đừng làm em đau”

21:14 |
Thế nhưng khi mắt Mi vẫn còn mơ màng sau giây phút mặn nồng, Hoàng đã vội cúi xuống chiếc ga giường, nó vẫn trắng muốt và chẳng có một dấu hiệu gì. Hoàng vội vã đẩy Mi ra...

10 giờ đêm, Mi chuẩn bị ra về thì Hoàng níu lại:

- Ở lại với anh đi.

- Em phải về mai còn đi làm.

- Muộn rồi, ở lại đây, mai anh chở đi sớm.

Trước thái độ níu giữ thiết tha của người yêu, Mi gật đầu. Đêm nay hai người chắc chắn sẽ lưu lại những kỷ niệm đẹp về nhau.
Muộn rồi, ở lại đây, mai anh chở đi sớm. (Ảnh minh hoạ)
Hoàng mang ra một chai rượu tây rồi hất ánh mắt về phía người yêu:

- Em uống chứ?

- Không, em không uống.

- Một chút thôi mà. Sợ anh à.

Mi lắc đầu rồi nhận lấy ly rượu từ tay anh. Cô đã quyết định gắn bó cuộc đời với anh nên cũng không còn quá giữ khoảng cách với Hoàng nữa. Hai người nâng ly rồi họ dựa vào nhau tình tứ. Tiếng nhạc và ánh nến lung linh càng làm cho không gian thêm lãng mạn, rồi họ hoà vào nhau lúc nào không hay.

Dù yêu nhau đã lâu nhưng hôm nay Hoàng mới được ngắm trọn vẹn cơ thể của Mi, nàng thật đẹp. Bàn tay Hoàng mơn man mái tóc rồi đến bầu ngực của nàng, thấy Mi không có chút gì kháng cự, Hoàng bắt đầu tiến thêm.

Suốt 1 năm theo đuổi hôm nay Hoàng mới được chạm vào cơ thể cô. Tình yêu chân thành của Hoàng đã khiến Mi tin tưởng tuyệt đối vào anh. Dù chẳng phải là chàng trai chưa hề biết đến chuyện ấy nhưng hôm nay với Mi, Hoàng vẫn không khỏi hồi hộp và thậm chí còn mắc lỗi.

- Anh.. nhẹ thôi anh.

- Anh xin lỗi.

- Từ từ thôi… đừng làm em đau… em sợ.

Sau phút ban đầu, hai người dần dần thoải mái hơn…

Khoái cảm đến khiến hai người đê mê. Hoàng đang sung sướng khi được phá vỡ cái màng trinh tiết mỏng manh của người con gái anh yêu bấy lâu. Thế nhưng khi mắt Mi vẫn còn mơ màng sau giây phút mặn nồng, Hoàng đã vội cúi xuống chiếc ga giường, nó vẫn trắng muốt và chẳng có một dấu hiệu gì. Hoàng vội vã đẩy Mi ra giường và ném vào mặt cô những lời lẽ khốn nạn không thương tiếc.

- Thế này mà cô lại còn giả bộ đau đớn à?

- Anh nói gì em không hiểu?

- Có thật là cô không hiểu? Cô giải thích đi, tại sao tấm ga giường lại trắng tinh thế kia. Phải chăng là cô đã ngủ với thằng nào khác trước tôi rồi. Vậy mà tôi cứ ngỡ…

- Anh đừng nghĩ oan cho em thế, hãy nghe em.

1 giờ đêm căn hộ bắt đầu ầm í với tiếng quát tháo của Hoàng và tiếng khóc thút thít của Mi. Xung quanh mọi người vẫn ngủ say, đường phố đã rất vắng vẻ.

- Cô ra khỏi nhà tôi ngay và đừng nói gì thêm nữa. Tôi không muốn nghe, đừng để tôi thấy mặt cô.

- Anh…

Chân tay Mi rụng rời, mới chỉ mấy tiếng trước đây ai đã khẽ khàng thủ thỉ núi kéo cô ở lại để rồi bây giờ lại tống cổ cô ra khỏi nhà một cách không thương tiếc. Mặc kệ quần áo xộc xệch, Mi lao ra ngoài đường, trời bắt đầu nổi cơn giông.
Mặc kệ quần áo xộc xệch, Mi lao ra ngoài đường, trời bắt đầu nổi cơn giông. (Ảnh minh hoạ)
Sau đêm ấy Hoàng cũng trả ngôi nhà thuê và dọn đến một chỗ khác. Đã ba tháng, hai người không có chút liên lạc gì với nhau. Dù rất căm hận sự lừa dối của người yêu nhưng thực lòng Hoàng vẫn rất yêu Mi, nhiều lúc anh đã gọi cho cô nhưng số máy không liên lạc được, Hoàng hoàn toàn mất thông tin về người yêu.

Nghĩ Mi chắc cũng đã có tình yêu mới nên Hoàng cũng dần quên cô. Rồi một hôm, trong bữa tiệc sinh nhật của người bạn, vô tình Hoàng gặp lại Minh – cô bạn học cùng với Mi.

Hoàng bàng hoàng khi biết tin Mi bị tai nạn và đã không còn trên cõi đời này nữa, đúng cái đêm giông gió ấy.

“Chẳng hiểu nó đi đâu mà lại ra ngoài vào giữa đêm khuya, rồi lúc băng qua đường chiếc taxi đã hất nó ngã nhào.

Người ta đưa nó vào viện cấp cứu, 2 ngày sau thấy nó tỉnh hơn, cứ tưởng nó sẽ khỏi ai ngờ những ngày sau sức khoẻ lại yếu đi dần. 1 tuần sau thì nó mê man hẳn. À, trước khi nó mê man, nó có ghi âm lại một đoạn vào điện thoại, nó nhờ em gửi cho anh. Từ khi nó mất em chưa bao giờ bật điện thoại lên cả. Lúc nào em cũng mang theo nó bên mình, gặp anh là trao cho anh.

Em từng đến căn hộ của anh thuê nhưng người ta bảo anh trả nhà rồi và không biết đi đâu. May quá hôm nay gặp anh ở đây”.

Hoàng run rẩy cầm lấy chiếc điện thoại từ tay Minh rồi ra về. Bước chân vào nhà, Hoàng vội vã bật điện thoại của Mi lên, nó đây rồi, Hoàng chạm vào màn hình điện thoại, giọng người con gái run run:

“Anh…, em sắp đi xa rồi… nhưng… em không muốn… anh hiểu lầm… về em… Không phải em lừa anh… mà là vì… ngày bé… em đã từng… bị người ta… cưỡng hiếp… Em đã thề… sẽ không làm điều đó… với bất cứ ai… nhưng… em yêu anh… Em xin lỗi… Đừng nói với ai… đêm đó em… từ chỗ anh đi ra… em không muốn… vì em… mà anh bị mọi người… ghét bỏ… Em mệt rồi… Yêu anh…”.

Hoàng ngồi thụp xuống đất. Chính anh đã hại chết người con gái anh yêu thương. Tại sao hôm ấy anh không cho Mi giải thích một lời nào, cô ấy đâu có lừa dối anh. Đến tận phút giây cuối cùng, cô ấy vẫn muốn bảo vệ anh vậy mà… Hoàng hét lên rồi đấm vào ngực mình liên tiếp, “Mày là một thằng đàn ông quá khốn nạn, rồi mày sẽ phải trả giá”.
Minh Minh/ Theo Một thế giới

“Chồng em yếu lắm, không được sung sức như anh đâu”

12:37 |
Tôi bàng hoàng khi đọc được mẩu tin nhắn chưa kịp xóa trong máy vợ. Thì ra từ trước đến giờ, trong mắt cô ấy tôi chỉ là một thằng đàn ông bị bất lực.
Gần 40 tuổi, tôi mới lập gia đình. Bạn bè tôi đều nói rằng, ở tuổi tôi mà lấy được vợ trẻ, lại xinh đẹp như thế là nhất rồi. Tôi cũng tự cảm thấy mình may mắn nên được bao nhiêu tình yêu, sự chăm sóc tôi đều dành hết cho vợ mình.
Tôi cùng bạn điều hành một công ty chuyên cung cấp điện máy nên kinh tế cũng khá, chỉ có điều, thời gian rảnh của tôi cực kỳ hiếm. Tuy nhiên, tôi luôn cố hoàn thành công việc sớm và hạn chế nhậu nhẹt bên ngoài để về nhà với vợ.

Vợ tôi có cái tính hay dỗi. Có gì không vừa lòng là cô ấy lại làm mình làm mẩy. Tôi mấy lần cũng điêu đứng vì bị vợ giận. Cứ khi nào giận chồng là cô ấy lại ôm gối sang phòng khác ngủ, khóa chặt cửa lại. Mỗi lần như thế, tôi phải tìm mọi cách xin lỗi, năn nỉ ỉ ôi, cô ấy mới bãi bỏ lệnh “cấm vận”.

Thú thật là tôi rất bận rộn và mệt mỏi. Một phần là vì việc ở công ty quá nhiều, phần nữa là khi nào về nhà, tôi cũng phải nghe vợ tôi kể lể, than khóc đủ kiểu. Lúc đầu, tôi thấy nàng thật dễ thương, đầy nữ tính. Nhưng lâu dần, nó khiến tôi mệt mỏi tột độ.

Tuy nhiên trong thâm tâm, tôi vẫn thấy có lỗi với vợ. Vì tôi bận bịu nhiều, lại lớn tuổi nên dù cưới đã 3 năm nhưng cho đến giờ, hai chúng tôi vẫn chưa có con. Mỗi lần bố mẹ gọi điện hỏi thăm tình hình, vợ tôi lại khóc lóc, đổ tại số mình hẩm hiu nên lấy phải chồng già, “chả làm nên cơm cháo gì”.

Tối nay, tôi về hơi trễ một chút. Vào đến nhà, tôi đã thấy vợ ngồi khóc lóc ở phòng khách. Thấy tôi bước vào, cô ấy xổ luôn một tràng:

– Anh không ở lại công ty luôn đi. Suốt ngày chỉ biết cắm mặt vào công việc…

Nói xong, cô ấy ôm gối bỏ sang phòng khác ngủ. Tôi cứ đinh ninh rằng kiểu gì vợ mình cũng khóa trái cửa như mọi khi nên cứ mặc kệ. Công việc cả ngày đã khiến tôi hết sức mệt mỏi rồi. Tôi tắm rửa, pha mì ăn tối rồi chuẩn bị đi ngủ.

Khi bước vào phòng ngủ, đột nhiên tôi thấy cánh cửa phòng kế bên mở hé. Nghĩ rằng vợ mình quên khóa cửa, tôi bước vào xem cô ấy thế nào. Thấy vợ nằm nghiêng, quay mặt vào tưởng, điều hòa mở lạnh buốt, chăn trên người vợ tôi rơi gần hết xuống sàn. Trong lúc đang lấy chăn đắp lại cho vợ, tôi thấy điện thoại báo có tin nhắn. Tò mò, tôi mở ra đọc.

Tôi thấy người gửi là một số lạ. Tin nhắn chỉ có vỏn vẹn biểu tượng cảm xúc cười lớn. Tuy nhiên, dòng tin nhắn trước đó vợ tôi gửi cho số này lại khiến tôi run lên vì giận dữ. Không run sao được khi tôi tận mắt đọc được dòng chữ: “Chồng em yếu lắm, không được sung sức như anh đâu. Anh ta còn không trụ được 1 phút trên giường”.

Tôi đau lắm, nhưng sau khi tự nhủ, sẽ cố nhẫn nhịn để theo dõi vợ, tôi nhờ bạn lo công việc, bỏ ra một ngày để đi theo cô ấy. Buổi sáng, tôi giả vờ đi làm, ra ngồi quán cà phê trước nhà. Đúng như dự đoán của tôi, chỉ một lúc sau khi tôi ra khỏi nhà, một chiếc ô tô đỗ xịch trước cổng, vợ tôi khóa cổng, nhanh chóng bước lên xe, hôn đánh chụt vào má gã đàn ông ngồi cạnh.

Địa điểm đỗ của chiếc xe là một khách sạn cách đó không xa. Tôi lén bám đuôi, theo vợ tôi và gã đàn ông kia vào trong khách sạn. Đợi đến khi cặp gian phu dâm phụ mở cửa phòng định bước vào, tôi xuất hiện bất thình lình, tát cho vợ tôi một cái như trời giáng.

Phải nói rằng, lúc ấy tôi thấy vô cùng hả hê. Tôi tuôn ra một tràng những lời chửi rủa thậm tệ. Tuy nhiên, trái với dự đoán của tôi, vợ tôi vẫn nhơn nhơn vặc lại:

– Anh tưởng thế này là hay lắm à? Đàn ông gì mà không trụ được 1 phút trên giường. Anh biết tôi phải khốn khổ thế nào khi ở với anh chừng ấy năm không?

Tôi chết điếng trước câu sỉ nhục của vợ. Sao cô ấy có thể đối xử với tôi như vậy trước mặt một gã đàn ông khác cơ chứ? Dù trong đầu chưa bao giờ nghĩ đến chuyện ly hôn nhưng đến nước này, tôi chắc chắn phải tống cổ vợ mình ra khỏi nhà ngay lập tức.

Hai câu chuyện có thật về thiện ác có báo

17:06 |
Có nhiều người thường nghĩ rằng bản thân muốn làm gì thì làm, nhưng có nhiều câu chuyện đều cho thấy thực tế không phải như vậy. 
(Ảnh: internet) 
Có hai câu chuyện thật, một câu chuyện xảy ra vào đầu thập kỷ 60 ở Tây Giao, Thành phố Nam Dương, Tỉnh Hà Nam, một câu chuyện khác xảy ra vào thập kỷ 70 ở Thành phố Bắc Kinh.

Câu chuyện thứ nhất – Sét đánh cô con dâu ngược đãi mẹ chồng:

Đây là câu chuyện có thật xảy ra vào năm 1960, tại Đại Quản Trang, Tây Giao, Thành phố Nam Dương, Tỉnh Hà Nam.

Ở Đại Quản Trang có một gia đình gồm 5 người, người mẹ già hơn 70 tuổi mắt mù lòa cùng hai vợ chồng người con trai và hai người cháu, một trai một gái. Cháu trai khoảng 9 tuổi, cháu gái hơn 10 tuổi. Người mẹ mù lòa ở phía đông còn gia đình người con trai ở phía tây của ngôi nhà tranh. Người con trai hiếu thuận làm việc ở Lâm Dịch cách xa nhà, hơn một tháng mới về nhà một lần. Hàng ngày, mọi việc trong nhà đều là do con dâu đảm đương, trong nhà chưa từng xảy ra xô xát, to tiếng.

Người con trai mỗi lần trở về nhà đều hỏi thăm mẹ xem ở nhà có hài lòng hay không? Người mẹ vì muốn con trai yên tâm đi làm nên luôn trả lời là hài lòng, còn khen ngợi con dâu hiền lành hiếu nghĩa như thế nào nữa, người con trai mỗi lần nghe xong đều rất yên lòng. Dần dần tin đồn truyền rộng, ở quê nhà mọi người đều nói với nhau rằng bà lão gặp được người con dâu tốt.

Nhưng thực tế, người con dâu này chẳng những hay chửi bới mẹ chồng, nói bà sao không chết sớm đi, còn thường xuyên cho bà ăn cơm và thức ăn thừa.

Có lần mẹ chồng khát nước, ở trong phòng gọi cháu mang nước đến. Lúc đó cô con dâu đang rửa chân, liền bảo bọn trẻ: “Đi xuống bếp lấy bát lên đây”, sau đó, múc nửa bát nước rửa chân rồi bảo đứa con mang cho bà uống.

Có mấy lần bà lão không muốn uống nước, nhưng cô con dâu cũng múc nửa bát nước rửa chân rồi bảo đứa con mang lên cho mẹ chồng mù lòa uống, trong miệng còn nói: “Đừng để bà khát nước, không lại nói chúng ta bất hiếu”.

Thời gian cứ từng ngày từng ngày trôi qua như vậy, người mẹ chồng mù lòa cũng từng ngày từng ngày nhẫn nhịn, cho đến giữa trưa một ngày hè năm 1960, tất cả đã chấm dứt.

Hôm đó, trời đổ mưa rất to còn có cả sấm sét và tia chớp nổ đinh tai nhức óc, vô cùng kinh hãi, lúc ấy, người con dâu và hai đứa cháu đều ở trong nhà, tiếng sét đánh trên nóc nhà, làm rung chuyển xà nhà, kinh hoàng chưa từng có.

Người con dâu thường ngày đều cho mẹ chồng mù lòa uống nước rửa chân cũng biết sợ hãi, ẩn núp trong phòng ngủ, một tay nắm chặt tay con trai và một tay nắm chặt tay con gái đang ngồi trên giường, cả ba mẹ con bị sấm sét hù dọa kinh người.

Trời mưa nửa canh giờ rồi cũng bắt đầu tạnh, tiếng sấm sét cũng dứt. Cô con dâu thở dài nhẹ nhõm, thả tay hai đứa con ra. Hai đứa trẻ vừa mới đi ra bên ngoài, thì một tiếng sét nổ vang trời đánh chết người con dâu đang ngồi trên giường, lúc chết người con dâu này mới 37 tuổi.

Lúc đó, người chồng đang làm cách xa nhà hơn hai trăm dặm, sau khi nghe thấy tin tức rất đau lòng thương xót, mau chóng về nhà lo tang. Hàng xóm láng giếng bàn tán: “Tại sao một người con dâu tốt như vậy mà lại bị sét đánh chết chứ?”, cũng có người nói: “Cô ấy nhất định đã làm việc xấu nào đó, chỉ là mọi người không biết mà thôi”.

Sau khi lo đám tang xong, người chồng đau khổ hỏi hai đứa con trong nhà có chuyện gì xảy ra. Hai đứa trẻ kể rõ đầu đuôi ngọn ngành sự tình trong nhà cho bố nghe, câu nói khiến người bố đau lòng nhất là: “Mẹ con thường xuyên cho bà uống nước rửa chân”.

Người con trai sau khi nghe xong, trong lòng tức giận như bốc lên hỏa khí, muốn ra bới mộ người vợ lên và đánh cho cô một trận, nhưng người mẹ biết và đã khuyên bảo: “Người đã chết rồi, hãy bỏ qua đi!”.

Câu chuyện thứ hai – Gậy ông đập lưng ông:

Câu chuyện này xảy ra tại Thành phố Bắc Kinh vào đầu thập kỷ 70. Có một người phụ nữ hơn 60 tuổi, thân hình cao lớn và rất khỏe mạnh tên là Lưu Thị (tên hiệu). Gia đình có 6 người sống trong một ngôi nhà, một gian là mẹ chồng ở, hai gian là bà và cháu trai cháu gái ở, ngoài ra còn hai gian là con trai và con dâu ở.

Chồng của Lưu Thị vì sao chết, không ai biết rõ, chỉ biết lúc đưa về thì đã qua đời rồi. Người mẹ chồng này không phải là người sinh ra chồng bà. Chồng của bà là được cho đi để làm con thừa tự của người mẹ chồng này. Trước đây, con gái không được kế thừa gia sản, vì không có con trai để kế thừa gia sản nên bà phải tìm trong họ hàng để nhận một đứa con thừa tự, nếu không toàn bộ tài sản sẽ để lại cho họ hàng kế thừa. Việc nhận con thừa tự là điều có thật, mặc dù không có pháp luật thừa nhận, nhưng vẫn phải nghiêm túc đối đãi. Chồng của Lưu Thị bị chết nhưng cả nhà bà vẫn phải có nghĩa vụ phụng dưỡng người mẹ chồng kia.

Cụ bà hàng ngày sinh sống ra sao, không có ai biết, chỉ biết rằng từ trước đến giờ bà không ăn cùng mâm cơm với nhà Lưu Thị, đều là mang cơm vào trong phòng ăn. Một hôm, bà cụ không may ngã sấp xuống gãy xương phải nằm trên giường. Gian phòng bà cụ ở là một căn phòng hướng Nam, quanh năm không thấy mặt trời, cũng không có ai đỡ bà ra ngoài sưởi nắng. Bởi vì không ai giúp bà cụ trở mình nên mông bà cụ bị hoại tử, từ đó trở đi bà cụ như biến mất trong mắt mọi người xung quanh hàng xóm.

Về sau, mọi người thường xuyên nghe Lưu Thị oán trách, cũng thường xuyên nghe thấy tiếng kêu đói kêu khát của bà cụ. Rồi có một hôm, nghe nói mẹ chồng của Lưu Thị bị chết đói, chết ở trên mặt đất, có người kể là vì sợ dọn dẹp vệ sinh cho mẹ chồng nên Lưu Thị thường xuyên bỏ đói bà cụ. Hôm đó, Lưu Thị đem cơm vào đặt trên mặt đất, bà cụ với bát cơm lên ăn rồi bị rơi từ trên giường xuống đất và chết ở đó.

Đến đây câu chuyện mới chỉ là bắt đầu.

Sau đó không nhớ rõ mấy năm, Lưu Thị từ một người cao lớn khỏe mạnh, đi lại phăm phăm, giọng nói to rõ ràng, đột nhiên bị trúng gió mà liệt người, mắt lệch, miệng méo, nói không thành tiếng, thậm chí phải đi vệ sinh tại giường.

Lưu Thị có một người con trai và hai người con gái, người con trai là một bác sĩ giỏi, là niềm tự hào của Lưu Thị, bà cả đời dốc sức chăm sóc cho người con trai này, từ khi con trai cưới vợ rồi sinh con đều là một tay bà chăm bẵm sớm tối.

Khi Lưu Thị phải vệ sinh tại giường, cô con gái lớn bị bệnh cao huyết áp đành phải đưa bà về nhà mình ở để chăm sóc, vì không muốn mẹ bị hoại tử, nên cứ một lúc lại trở mình cho bà một lần, nhưng thân hình Lưu Thị cao lớn, cô con gái mỗi lần trở mình cho bà thì đều mệt mà huyết áp tăng cao, lại phải uống thuốc, người con rể chứng kiến, không nhịn được mà nói: “Như này không được, cứ thế này có khi lại chết trước mẹ mất”.

Buổi sáng hôm đó, người con trai 50 tuổi của bà đột nhiên bị mất, có người nói là bị bệnh tim mà mất, nhưng mà người con trai này chưa từng bị bệnh tim. Lưu Thị sau một thời gian dài không thấy người con trai đến thăm hỏi, liền khó nhọc đánh vần từng chữ từng chữ để hỏi người nhà. Mọi người đều nói con trai bà bận công việc, nhưng biểu lộ trên nét mặt của mọi người thì đã như là câu trả lời cho bà, Lưu Thị không ghìm được mình, nước mắt chảy ra giàn rụa.

Người phụ nữ trẻ tuổi ở Nam Dương, Hà Nam phải chịu sự trừng phạt của Diêm Vương mà bị sét đánh, còn Lưu Thị tại Bắc Kinh thì phải trả giá bằng một cách khác, bà phải ở trên thế gian mà chịu cảnh mình đã gây ra cho mẹ chồng.
Mai Trà biên dịch

Giấc mộng Nam Kha: Tham hoa háo sắc trong mơ biến thành lợn

15:55 |
Phan Văn Hoa (1886 -1950), tên hiệu là Trọng Tam, người Nhân Thọ, Tứ Xuyên, là Nhị cấp Thượng tướng Lục quân, ông tốt nghiệp Trường Lục quân tốc hành Tứ Xuyên.
Tham hoa háo sắc, trong mơ biến thành lơn (Ảnh: internet).
Mùa hè năm nay, trong một lần nghỉ ngơi tránh nắng ở công viên, một vị trưởng lão tu luyện bên Phật gia đã kể cho mọi người nghe một câu chuyện – “Tham hoa háo sắc trong mơ biến thành lợn”.

Đó là vào thời kỳ “quân phiệt cát cứ” (các phe nhóm trong quân đội giao tranh hỗn chiến lẫn nhau), Quân trưởng quân phiệt tam quân (lục quân, hải quân, không quân) Tứ Xuyên là Phan Văn Hoa là người vô cùng háo sắc. Trong phủ của ông ta thê thiếp có thể nói là thành đàn. Thường ngày, ông ta ham mê nữ sắc, nhục dục, sớm tối “trăng hoa” bừa bãi, cuộc sống ăn chơi đàng điếm đến mức đồi bại, sa đọa.

Vào một mùa hè năm nọ, trời nắng chói chang, thời tiết nóng nực kéo dài. Buổi tối, sau khi đã cùng vợ “trăng hoa” xong, ông ta ngủ say sưa. Trong giấc mơ, ông nhìn thấy 9 mỹ nữ xinh đẹp tuyệt trần, vẻ ngoài giống như hoa đào, làn da trắng như tuyết, mặc những chiếc áo ngắn tay đủ màu xanh, đỏ, vàng, trắng và một chiếc quần đùi đi tới. Ông ta vừa nhìn thấy, ham muốn liền nổi lên như lửa đốt, muốn chạy lại và ôm lấy họ tán tỉnh.

Chỉ thấy 9 cô nương này đi vào phòng ngủ của ông ta rồi đi quanh một vòng, miệng cười toe toét bước đi, xuyên qua sân nhà, đi ra khỏi cổng chính, ông ta vội vã đuổi theo, 9 cô gái đi trước ông ta nối gót theo sau, đi xuyên qua đường cái, qua một hành lang nhỏ rồi rời khỏi Thành Đô, nhìn thấy 9 cô gái đi thẳng đến một thôn quê có bờ ruộng bao quanh.

Ông ta ở đằng sau gọi to: 9 cô nương xinh đẹp, đi chậm một chút! Tôi là Phan quân trưởng, tôi muốn cưới các cô làm vợ bé! Hãy theo tôi hưởng thụ vinh hoa phú quý!…”.

9 cô gái không trả lời, cũng không quay đầu nhìn lại. Ông ta vội đi thật nhanh, các cô cũng đi thật nhanh, ông ta đi chậm lại thì các cô cũng đi chậm lại, cứ tiếp tục đi như vậy, đi xuyên vào một rừng trúc, tiến vào một ngôi nhà tranh, rồi ông ta nhìn thấy 9 cô gái đi thẳng vào chuồng lợn, nhao nhao nằm xuống.

Ông ta thầm nghĩ, được, ta cũng nằm xuống. Trong đúng tích tắc ông ta ngả người xuống, chợt nghe thấy một bà lão nói to: “Ông nó ơi, mau dậy đi! Lợn mẹ đẻ con rồi !”, bà vợ cầm đèn đi vòng khẽ đếm: “Chà, 9 con lợn cái, một con lợn đực, tổng cộng là mười con lợn con”. Phan Văn Hoa nghe xong, thầm nghĩ: “Hỏng rồi! Ta sao lại biến thành lợn đực à!”. Liền bám bám mà trèo lên, vừa khéo cửa chuồng lợn có một cái hố to làm ông ta rơi xuống hố phân kêu “bõm” một tiếng. Ông ta giật mình mà bừng tỉnh, à! hóa ra là “giấc mộng Nam Kha” (ý nói bừng tỉnh dậy thấy chỉ là giấc mơ), giấc mơ này là thật hay là giả đây?

Ngày hôm sau, sau khi ăn sáng, ông ta âm thầm dẫn theo hai quân lính rồi dựa theo hành trình trong mơ mà đi, đi xuyên qua đường cái to, rồi qua ngõ hẻm, đi ra ngoài thành. Đi khoảng bốn dặm nữa, quả nhiên có một ngôi nhà tranh của một gia đình nông dân trong rừng trúc. Trong nhà có một đôi vợ chồng già.

Ông ta cất tiếng hỏi: “Chào hai cụ! Đêm qua nhà hai người có xảy ra chuyện gì không? “, hai người đều đồng thanh nói: “Không có chuyện gì lớn cả, chỉ là con lợn nhà tôi sinh được mười con lợn con, 9 con lợn cái và một con lợn đực, đáng tiếc là con lợn đực kia bị rơi xuống hố phân chết mất!” Phan Văn Hoa nghe xong, quá kinh hãi, nhìn xung quanh, rõ ràng cảnh tượng giống y hệt trong mơ. Thật là một chuyện kỳ lạ! Ông ta giả bộ giữ bình tĩnh, miệng nói là đến xem xét cuộc sống của nông dân, rồi mang theo lính trở về.

Sau này ông ta nói với một người bạn tri kỷ: “Tôi vì ham mê sắc dục mà trong mơ biến thành lợn, thật là nguy hiểm! Thật quá nguy hiểm! Nếu không phải là bị lăn xuống hố phân, thì tôi chẳng phải đã chết rồi ư!” Trong mơ với thực tế rất khớp nhau, nữ thì biến thành lợn cái, còn nam thì biến thành lợn đực, thật là kỳ lạ, xem ra sắc đẹp là không thể ham mê được!”

Người bạn tri kỷ kia cũng thiện ý mà nói lời thấm thía khuyên bảo ông: “Trong cuốn “Chu Tử trị gia cách ngôn” (hay còn gọi là Chu Tử gia huấn) có dạy: “Túng đối như hoa tự ngọc chi mạo, định tồn nhược tỷ nhược muội chi tâm.” (ý là: Dù đứng trước người dáng vẻ xinh đẹp như hoa như ngọc, thì nhất định phải giữ tâm như đối với chị gái, em gái).

Nhà hiền triết cổ xưa cũng dạy con người: “Phi lễ vật thị, phi lễ vật ngôn, phi lễ vật thính, phi lễ vật động” (ý là: Phàm là nhiễu điều không phải lễ giáo thì không nhìn, không nói, không nghe, không làm).

Phật giáo dạy người:Không tà dâm, với người lớn tuổi thì phải đối đãi như mẹ, cô bác, đối với người ngang hàng thì phải như chị gái, em gái, còn với trẻ con thì phải đối đãi như con như cháu. Những điều này đều là lời hay dạy con người không phạm tà dâm.
Nhân quả báo ứng
Về phần nam nữ khi đã quang minh chính đại kết hôn lập gia đình rồi, thì đó là việc đứng đắn để duy trì nòi giống, hưng gia hưng quốc. Không thể nói là giống với “tà dâm”. Tôi khuyên ông đừng đam mê sắc đẹp! Hãy cải tà quy chính làm người tốt. Từ đó về sau, Phan Văn Hoa trong cả lời nói và việc làm đều thay đổi.

Dừng lại tuyển chọn hay cướp đoạt dân nữ làm thê thiếp, cũng dừng đến thanh lâu kỹ viện mua vui. Ông ta nghe người lương thiện khuyên bảo nên đã thành tâm thành ý sửa chữa, đồng thời còn xin một người viết cho hai câu thơ Giới dâm treo ở phòng khách để làm lời răn mình tránh tà dâm:

“Tham hoa háo sắc tội di thiên, chiết phúc đoản thọ khổ vô biên.
Kỳ nam ỷ thiên kình tuệ kiếm, anh hùng định quá mỹ nhân quan!”


Theo Secretchina

Ma quỷ kích thích sự tham lam của con người

12:26 |
Có một con quỷ già thấy cuộc sống của con người trên thế gian quá hạnh phúc, nói rằng: “Ta phải đi quấy nhiễu một chút, nếu không thì ma quỷ sẽ không sinh tồn được nữa.”

Nó bèn phái một tiểu quỷ đến nhiễu loạn một người nông dân. Bởi vì nó nhìn thấy người nông dân này ngày ngày cần cù làm việc, nhưng thu được thì quá ít, tuy nhiên ông ấy vẫn rất vui và luôn cảm thấy đủ.
Lòng tham của con người
Tiểu quỷ này bắt đầu nghĩ, phải làm thế nào mới biến lão nông này trở nên xấu xa đây? Nó liền biến ruộng của lão nông trở nên rất cứng, khiến cho lão nông thấy khó quá mà từ bỏ. Lão nông làm việc miệt mài, làm việc tuy vất vả nhưng ông chỉ nghỉ ngơi một chút rồi lại làm tiếp, không có một chút oán trách. Tiểu quỷ nhìn thấy kế sách thất bại, chỉ có thể quay về.

Tên quỷ già lại phái một tiểu quỷ khác đi. Con tiểu quỷ thứ 2 này nghĩ, dù cho làm ông ta thêm khổ cũng không có tác dụng, vậy thì hãy lấy đi những thứ mà ông ta có, tên tiểu quỷ bèn lấy đi cơm trưa và nước uống của lão nông, nó nghĩ rằng, lão nông làm vừa vất vả, vừa đói, vừa mệt ngay cả thức ăn và nước uống cũng không còn, lần này ông ta nhất định sẽ nổi trận lôi đình.

Lão nông vừa đói vừa khát đi đến gốc cây để nghỉ, ai ngờ thức ăn và nước đã không còn nữa, “không hiểu ai mà đáng thương như vậy, còn cần thức ăn và nước hơn cả mình nhỉ? nếu như thức ăn đó có thể khiến họ ấm bụng qua ngày thì tốt quá.” Lại thất bại tên tiểu quỷ này đành phải bỏ đi.
Tên quỷ già này cảm thấy thật kỳ lạ, chẳng nhẽ không gì có thể biến lão nông này trở nên xấu xa hay sao? lúc này tên tiểu quỷ thứ 3 xuất hiện. Nó nói với tên quỷ già: “Tôi có cách, nhất định khiến lão nông này trở nên xấu xa.”

Tên tiểu quỷ này xuống làm bạn với lão nông trước, lão nông rất vui và làm bạn với con tiểu quỷ này. Vì tên tiểu quỷ này có khả năng dự đoán tương lai, nó bèn nói với lão nông, năm sau sẽ có hạn hán, bảo lão nông lấy mạ trồng trên nền đất ướt, lão nông bèn nghe theo. Kết quả là năm sau người khác không có gì để thu hoạch, chỉ có lão nông là có một vụ bội thu, lão nông liền trở nên giàu có.

Tiểu quỷ này mỗi năm lại bảo lão nông nên trồng loại cây gì, ba năm sau lão nông này liền trở nên giàu có. Nó còn dạy lão nông cách nấu rượu từ gạo rồi đem đi bán, lại kiếm được nhiều tiền hơn nữa. Dần dần lão nông không làm việc nữa, sống dựa vào hình thức buôn bán, cũng đủ để kiếm được rất nhiều tiền.

Rồi một hôm, tên quỷ già đến, tiểu quỷ nói với tên quỷ già: “Ông hãy xem đi, bây giờ đến lúc tôi được xem thành quả của mình rồi. Lão nông này giờ đã có máu của lợn rồi.”

Chỉ cần nhìn thấy lão nông làm một bữa tiệc, tất cả những người giàu có liền đến tham dự; uống loại rượu ngon nhất, ăn toàn cao lương mỹ vị, lại còn rất nhiều kẻ hầu người hạ. Bọn họ đều ăn uống rất lãng phí, ăn mặc lôi thôi, say xỉn không biết gì hết, bộ dạng trông giống như lợn vừa béo vừa ngu muội.

“Ông có thể nhìn thấy máu của lợn trong người lão nông”, tiểu quỷ lại nói. Lúc này, người hầu bê rượu nho ra, bất cẩn ngã xuống đất. Lão nông bắt đầu mắng anh ta: “Sao anh lại làm việc bất cẩn thế!”, “Chủ nhân, chúng tôi đến giờ vẫn chưa được ăn cơm, đói đến nỗi toàn thân bủn rủn rồi.” “Vẫn chưa làm xong việc, làm sao các ngươi nghỉ ngơi được!”

Tên quỷ già nhìn thấy, rất vui vẻ nói với tên tiểu quỷ: “Ồ! ngươi thật là giỏi! làm sao người làm được như thế?” Tiểu quỷ đáp: “Tôi chỉ đơn giản là cho ông ta nhiều hơn những thứ mà ông ta cần, như thế có thể kích thích tính tham lam của ông ta.”
Lão nông và con quỷ” của Lev Tolstoy 
Thiên Minh biên dịch

Chuyện nhà Tỉn

12:21 |
Anh Tỉn vất huỵch bao thóc xuống đường, lau mồ hôi vã ra như tắm rồi quay sang bảo chị Tỉn, phơi xong mấy tạ thóc này, u nó cho tôi làm phát nhé, nóng thì nóng, tôi vã lắm rồi. Chị Tỉn nguýt dài rồi bảo, phơi cho xong đi, tối về tôi cho 2 nhát. A Tỉn hăm hở đổ thóc ra đường phơi phơi phóng phóng. Chị Tỉn dặn, bố nó nhớ canh mấy thằng oto nhé, chúng nó hay cán bừa lên thóc, hao hết cả. A Tỉn giả nhời, yên tâm, tôi lấy cái cào thóc chặn đầu rồi, tôi đứng ngay đây canh, bố chúng nó cũng chả dám cán lên thóc nhà ta.
A Tỉn dứt lời thì 1 ông oto phóng đến cán mẹ lên cái cào thóc, cào thóc bật tưng đập vào ngã 3 anh Tỉn. Anh Tỉn đau hơn hoạn gào lên, ối đcm, vỡ trấng tôi rồi. Chị Tỉn giãy đành đạch, tiên nhân thằng kia đứng lại, đền dái cho chồng bà. Bớ làng nước ôi.

Sau đận ấy, Tỉn treo súng cả tháng giời.
Đợt vừa rồi Tỉn lên HN vửa xem diễu binh vửa kết hợp khám mắt. Mắt Tỉn kèm nhèm, rất chán.
Tôi bận chả đưa đi đc, nó bảo, đưa xe đây, tao tự đi, sợ gì Hà Nội.
Tối qua con giời gần 9h đêm mới bò về nhà, ướt như chuột lột, người thối hoăng. Nó kể, tao đi lạc đến cái đường éo gì ven con mương thối. Bỗng ùm 1 cái, một ông thanh niên chở người yêu lao qua vỉa hè, cắm đầu xuống mương. Cô người yêu thằng kia trắng như lợn cạo, nhúc đầu xuống nước, chổng đít lên giời. Trắng hếu. Thằng thanh niên kia thì chả thấy đâu. Tao sợ quá, cứ để thế này chết ngạt. Tao hô ầm ĩ, cíu người, ối giồi ôi cíu, cíu, cô lợn cạo ngạt rồi.
Mãi mới có một a taxi cùng tao nhảy xuống. Vừa sờ vào chân định kéo cô lợn cạo lên thì a taxi đã chửi. Cha tiên nhân bố thằng điên, ma no canh chứ người đâu.
Thằng thanh niên giờ mới ở đâu hiện ra, nó đứng trên bờ bảo, hai chú kéo giúp cháu con canh lên. Đắt lắm đấy.
Tỉn ngượng quá lóp ngóp kéo con canh lên bờ, a vẫn nói chữ, thôi cíu mạng người phúc đẳng hà sa bác ạ.
Lên thành phố thì lớ ngớ nhưng ở quê Tỉn hơi bị nhạy làm giàu.
Tỉn làm nghề phối giống lợn đầu tiên ở huyện tôi. Con lợn giống nhà Tỉn to nhất vùng. Bộ ấm chén siêu khủng. Mỗi lần đi tơ Tỉn cho ông lợn ăn chục quả trứng gà sống vì thế tính giá 300 nghìn một choác, giá rất hĩu nghị.
Hôm trước nghễu nghện chở ông lợn đi tơ, đương vào cua thì một cô gái rất đẹp đâm hự phát vào xe lợn nhà Tỉn. Cô đẹp lu loa lên. Ối dồi ôi, nhà bác đi như phụ khoa ý. Rẽ mà không xi nhan, làm tôi đâm phải, vỡ đèn của tôi rồi. Đền đi. Xe Tỉn quả là không có xi nhan, mà túi a lại chả mang tiền. Thế là Tỉn bảo, thôi cô hãy vào đây, chờ tôi cho con này nó tơ xong 1 choác, có tiền tôi khắc giả cô. Cô gái đương vội nhưng cũng đành chịu. Vào đến chỗ tơ thì ông lợn cứ đứng đực ra ngửi ngửi. Chết mẹ lại dở chứng. Tỉn hối, tơ đi, đan mạch mày, tơ đi. Cô gái cũng bảo, tơ đi, mẹ mày tơ đi. Ông lợn thì cứ ì ra xong lủi thủi quay đầu. Tỉn lo cuống lên, a chạy quanh con lợn thì thấy bộ ấm chén của nó xưng vều lên, tím lịm. Tỉn gào lên, á con điên kia, mày đâm hỏng ấm chén lợn ông. Giời ạ, cả cơ nghiệp ông trông vào đấy. Đền đi. Cô gái hoảng quá ra ngó thì thấy ấm chén ông lợn tím rắp thật. Cô cuống quýt bảo, tôi biết đâu đấy. Rõ nỡm. Thôi, hòa nhé. Thế là cô phóng vút đi.
Đợi cô đi khỏi Tỉn mới bảo, thôi tơ đi, mẹ cha mày tí về cho thêm chục trứng. Dứt lời ông lợn quay lại choác luôn. Tỉn cười khà khà bảo, bộ ấm chén này tím lâu rồi. Cơ mà còn dùng tốt. Tí thì mất mấy trăm cho con dở. Hihi.
Việt Hoàng

Hạnh phúc, ở ngay bên

22:13 |
Con người ta, cần nhất trong cuộc đời là một người có thể nắm tay và đi đến cuối con đường, dù con đường đó gập ghềnh và lắm sỏi đá gian nan.

Đàn ông dù có giàu có đến đâu, thành đạt tới cỡ nào, ăn chơi ra sao, đã từng đốn đổ và qua đêm với bao nhiêu người phụ nữ, thì cũng nên chọn cho mình một người đàn bà vì yêu thương mà ở lại bên cạnh lúc khó khăn.

Bởi vì đời thì nhiều thứ phù du, hôm nay thành đạt đó, hôm nay giàu có đó, bạn bè đó, gái gú đó, nhưng ngày mai lỡ 2 bàn tay trắng, thì còn lại được gì? Đời, chẳng ai học được chữ ngờ đâu.

Khi bạn có tiền, bạn có thể mua được tất cả. Mua được bạn bè, mua được những mối quan hệ, mua được một con đàn bà đẹp đẽ đi bên cạnh mình, mua được cả những đêm giường chiếu thăng hoa. Nhưng bạn chẳng thể mua nỗi một người phụ nữ vì yêu thương mà hy sinh cả cuộc đời bên bạn, an ủi bạn lúc khó khăn, mỗi chiều chờ bạn về bên mâm cơm nóng hổi.



Con người ta, cần nhất trong cuộc đời là một người có thể nắm tay và đi đến cuối con đường, dù con đường đó gập ghềnh và lắm sỏi đá gian nan.

Con người ta, cần nhất trong cuộc đời là một người có thể nắm tay và đi đến cuối con đường, dù con đường đó gập ghềnh và lắm sỏi đá gian nan.

Đàn bà dù bao người đón đưa, bao người cung phụng. Nhưng nửa đêm gà gáy nếu bệnh hoạn nhấc điện thoại lên và gọi, ai chạy đến đầu tiên, thì nên gửi gắm cả đời cho người đó. Đàn ông bên bạn có thể giàu có, có thể phong lưu, có thể mua cho bạn những thứ hàng hiệu sa sỉ. Nhưng được gì khi đằng sau đó là sự cô đơn khi trái gió trở trời, không có người bên cạnh.

Vật chất vừa đủ thôi, vì tiền thì có thể làm ra, chứ người thật lòng yêu thương bạn thì có tiền cũng không mua được. Vật chất mà làm gì khi đêm về mình bạn cô đơn tủi thân rồi khóc rưng rức? Chỉ cần 1 người luôn đi bên cạnh, yêu thương và lo lắng, như vậy đủ rồi. Đàn bà có mạnh mẽ tới đâu, đến cuối cùng vẫn là đàn bà. Như những ngày đầu tạo hóa sinh ra, mong manh và yếu đuối. Vì vậy, họ vẫn cần đến 1 người đàn ông, để mỗi đêm về đưa cánh tay cho họ gối và ôm họ vào lòng.

Đàn ông nhiều, đàn bà cũng nhiều. Những người đến bên đời bạn cũng nhiều, nhưng được mấy người là yêu thương thật sự? Đàn ông thì tán tỉnh đàn bà cốt cũng chỉ có 1 mục đích cuối cùng là đến cái nơi gọi là giường ngủ.

Đàn bà thì ngọt ngào xởi lởi bên đàn ông chung quy lại là cũng vì phục vụ cho bản thân mình được ăn sung mặc sướng mà không cần vất vả. Vì vậy trong rất nhiều người, chỉ nên chọn 1 người. Người thật sự tốt với bạn, yêu thương bạn.

Nếu có người yêu bạn thật sự, bạn nên trân trọng.

Cuộc sống càng ngày càng có nhiều thứ làm tình yêu chao đảo, ừ đồng tiền, nó có sức mạnh rất lớn. Nhưng cuối cùng, nên trả tình yêu về với đúng ý nghĩa của nó.

Nếu có người yêu bạn thật sự, bạn nên trân trọng. Đừng vội buông bỏ, vì biết đâu trên đường sau này, bạn sẽ chẳng tìm được ai đó tốt hơn. Hạnh phúc, ở ngay bên bạn.
Nguồn: langnhincuocsong